419

Chương 6:



Khi Bạch Bằng Triển trở về, thì nghe được cái chuyện kỳ quái này. Vài ngày không gặp, hắn phá lệ với Liễu Tâm Tâm, hắn dự tính cho vợ yêu một bất ngờ, cho nên đang cầm một bó hoa hương sắc vẹn toàn -- mang tới bó hoa đẹp nhất -- còn cả vé máy bay đi Paris nữa, muốn đưa người phụ nữ yêu thương đi du lịch, hai người cùng nhau nhàn nhã đi chơi vào ngày nghỉ. Hắn cũng muốn đưa Tâm Tâm đi gặp thành viên gia đình hắn. Có lẽ hắn cũng nên đề nghị đến ra mắt bố mẹ Tâm Tâm nữa...

Kết quả, hắn vừa đi đến cổng công ty Liễu Tâm Tâm, liền bắt ánh mắt của cô lễ tân. Trên đường đi vào, ánh mắt mọi người luôn mang theo tiếc hận khó nói thành lời, kết quả giữa đường có một người nào đó nhìn thấy bó hoa, liền nhịn không được nói cho hắn mấy chuyện kỳ quái, lại một người khác thấy bó hoa cũng nói cho hắn nghe nhiều chuyện lạ lùng. Đến gần phòng Liễu Tâm Tâm làm việc, Bạch Bằng Triển đã nghe xong hai mươi mấy dị bản quái lạ, tổng hợp lại đi đến kết luận, hiện nay có một tên giặc lùn đang nhiệt liệt theo đuổi bạn gái yêu dấu của hắn, ba ngày hai bức thư tình hay đầy hoa tươi, hơn nữa bạn gái hắn cũng không cự tuyệt hoa đối phương đưa tới.

Đi tới trước cửa phòng làm việc của Liễu Tâm Tâm, vừa lúc Bạch Bằng Triển nghe được âm thanh truyền đến từ bên trong -- "Tâm Tâm, ngày hôm nay tôi nhất định phải hỏi rõ ràng -- có đúng là cô đáp lại tên giặc lùn kia hay không?" Trần Nhâm Trung to tiếng chất vấn.

"Toàn bộ công ty đều đoán vậy đấy." Đinh Tiểu Ưu bổ sung thêm.

"Cái gì? !" Liễu Tâm Tâm nũng nịu trả lời.

Sau đó Bạch Bằng Triển mở cửa, đúng lúc thấy bạn gái đang chăm chú hôn nhẹ bó hoa mà tình địch trong truyền thuyết đưa tới, trên mặt đỏ ửng.

"A, thảm!" Thấy người mở cửa dĩ nhiên là Bạch Bằng Triển, ba người bên trong đồng loạt kêu to! Ba ánh mắt nhìn chằm chằm bó hoa Bạch Bằng Triển đang cầm, tất cả mọi người đều rơi vào trầm mặc.

Bỗng chốc, phòng làm việc trở nên yên tĩnh, một cây kim rơi xuống cũng nghe thấy, không khí ngưng trệ.

Rất lâu sau đó -- Liễu Tâm Tâm mở miệng trước tiên. "Triển..."

Nàng vẫn chưa kịp nói tiếp, Bạch Bằng Triển liền ngăn lại. "Không cần phí lời gì hết. Cô đã thích người khác, vậy chia tay đi!" Bạch Bằng Triển lạnh lùng quyết định, cắt đứt quan hệ của họ.

Không ngờ Liễu Tâm Tâm lại dễ dàng đứng núi này trông núi nọ như vậy! Hắn cùng lắm mới chỉ có vài ngày không xuất hiện mà thôi, nàng lại nhanh chóng ngã vào vòng tay người đàn ông khác! Nếu tình cảm hai người nhạt nhòa như vậy, vậy không nên kéo dài hơn nữa.

"Triển, không phải như thế, anh hãy nghe em nói đi..." Liễu Tâm Tâm muốn giải thích, chỉ là hành động của Bạch Bằng Triển còn nhanh hơn so với nàng, lập tức lạnh lùng xoay người rời đi.

Bạch Bằng Triển thuận tay đem bó hoa và vé máy bay vo thành một cục vứt vào thùng rác bên cạnh, nhanh chóng rời đi.

"Triển..." Liễu Tâm Tâm khóc đuổi theo, cố gắng gọi Bạch Bằng Triển quay đầu lại. thế nhưng bỗng...

"Tâm Tâm, đừng đuổi theo." Đinh Tiểu Ưu vội vã ngăn cản nàng.

Dù sao đây cũng là ở công ty, không thích hợp để bộc lộ tình cảm quá mức.

"Tiểu Ưu..." Liễu Tâm Tâm bất lực nhìn cô bạn thân, nước mắt trong suốt không ngừng nhỏ giọt xuống. Tại sao lại có thể như vậy? Chẳng lẽ hai người cứ kết thúc như vậy sao? Không để cơ hội giải thích, cũng không có quay đầu lại sao? Sao lại đi tin lời đồn chưa được chứng thực? Tình yêu... Thực mỏng manh...

~~~~ Vficland.info ~~~~

"Ha hả ha hả ha hả a..." Một trận cười kinh khủng truyền khắp miền thôn dã yên lặng. Khiến các đồng nghiệp đang làm việc cùng đều nhịn không được mà kinh hãi rợn tóc gáy. May mà hiện giờ không phải là vào tháng bảy(*tháng 7 có lễ xá tội vong nhân, ngày cửa địa phủ mở, ma quỷ có thể lên trần thế), nếu không anh em cũng sẽ bị dọa cho sợ hãi -- Nơi phát ra tiếng cười chính là nữ minh tinh Nhật bản khó hầu hạ mà toàn bộ công ty đều chịu không nổi-- Momoko Tao Sugimoto.

Biệt danh mà Liễu Tâm Tâm lén đặt cho cô ta, "Con nhỏ giặc lùn có tướng tiểu cách, mũi nhỏ, mắt nhỏ, miệng nhỏ, lòng dạ hẹp hòi, keo kiệt", rất được hoan nghênh ở công ty.

"Nhiếp ảnh gia Bạch thật hài hước! Đáng ghét... người ta không làm được nữa rồi!" Momoko Tao ỏnMời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : 419 Tình Một Đêm [21 ] Trang 16 - Truyện 18 | Đọc Truyện | Kênh Truyện http://m.khutaigame.com/truyen-18/717-419-tinh-mot-dem-21-page-16.html#ixzz2ZslgKzuv

ẻn nói bằng tiếng Nhật.

"Vậy không được. Cô nên tạo dáng mê người nhất để tôi chụp!" Bạch Bằng Triển cười nói lưu loát bằng tiếng nhật. Vốn tiếng nhật của Bạch Bằng Triển cũng khiến mọi người phải kinh ngạc, hoàn toàn không cần nhờ Liễu Tâm Tâm, cho nên trong toàn bộ quá trình quay chụp, Momoko Tao đều hiểu những gì Bạch Bằng Triển nói nên hoàn toàn không cần Liễu Tâm Tâm hỗ trợ.

"Vậy anh làm cho tôi mê đảo đi?" Momoko Tao nháy mắt với Bạch Bằng Triển, ánh mắt tràn ngập khiêu khích không cần dùng ngôn từ giải thích.

Momoko Tao không nghĩ tới lần này đi Đài Loan lại có thể gặp được nhiếp ảnh gia đẹp trai như thế, không bằng lợi dụng cơ hội lần này tiến tới phát triển mối quan hệ luôn, không thì thật đáng tiếc. Đài Loan quả nhiên có đàn ông chất lượng tốt như thế, chuyến này cô ta đi Đài Loan thật không hề lãng phí thời gian...

"Cô nói gì?" Bạch Bằng Triển không trả lời cũng không cự tuyệt, chỉ là nhanh tay lẹ mắt bắt lấy từng biểu hiện của Momoko Tao.

"Anh ức hiếp người ta..." Momoko Tao nói dỗi với Bạch Bằng Triển một câu, vừa lúc ảnh chụp xong, cô ta yêu kiều đứng lên, tràn ngập mê hoặc đi đến bên Bạch Bằng Triển. Cả người hầu như ngã vào trong lồng ngực đàn ông rắn chắc, bộ ngực nở nang càng không ngừng đè ép lên cánh tay hắn.

"Tôi ức hiếp cô như thế nào?" Bạch Bằng Triển chỉ là rất có kỹ xảo lui lại một bước nhỏ, trên mặt vẫn nở nụ cười tươi mê người như trước.

"Anh còn nói..." Nhận ra hắn lùi lại, Momoko Tao càng tiến thêm một bước, ỏn ẻn nói, ỏn ẻn thở hầu như muốn đem gương mặt dính vào khuôn mặt tuấn tú của Bạch Bằng Triển.

Thật là người đàn ông đẹp trai... Người đàn ông này cô ta đã chấm rồi, cũng chỉ có hắn mới xứng đôi với khuôn mặt đẹp của cô thôi! Momoko Tao càng làm thêm đủ trò để quyến rũ Bạch Bằng Triển -- Đột nhiên truyền đến tiếng hít thở của phụ nữ. Đi đi! Phá hủy chuyện tốt của ả, thiếu chút nữa là có thể hôn được rồi...

Momoko Tao nhìn thoáng qua kẻ đầu sỏ cắt đứt sự ve vãn của ả. "Liễu tiểu thư có việc gì không?" Tay cô ta vẫn đặt trên vai Bạch Bằng Triển, khiêu khích nhìn Liễu Tâm Tâm.

"Tôi chỉ là muốn hỏi Bạch tiên sinh có còn muốn kéo dài thời gian chụp ảnh hay không?" Liễu Tâm Tâm cụp mắt xuống, không muốn thấy người đàn ông mình yêu thân mật với người phụ nữ khác.

Sau ngày Bạch Bằng Triển bỏ đi, nàng cố gắng liên lạc với hắn, nhưng hắn vẫn không muốn nghe nàng giải thích. Mấy ngày nay bắt đầu tiến hành việc quay chụp, nhưng hắn làm trò trước mặt nàng, càng không ngừng ve vãn với Momoko Tao... Chẳng lẽ một chút tình cảm trước kia của bọn họ cũng đều không hề có ý nghĩa gì, từ nay về sau có thể quên đi sao? Nàng rất muốn mở miệng hỏi nhưng cũng không dám --

Nước mắt của nàng cũng vậy, nàng nỗ lực chịu đựng, không để cho nước mắt chảy xuống. Liễu Tâm Tâm nghĩ vậy, tim lại bị một trận co rút đau đớn...

"Ngày hôm nay trước hết chụp đến đây thôi." Bạch Bằng Triển lãnh đạm nói.

"Tôi sẽ nhờ nhân viên thu dọn." Liễu Tâm Tâm không muốn ngẩng đầu nhìn người đàn ông mình yêu ở cùng một chỗ với Momoko Tao, cúi thấp đầu, yếu ớt xoay người rời đi.

Không đợi Liễu Tâm Tâm đi xa, Momoko Tao không biết điều nói, "Thế nào lại có loại nhân viên muốn chết không muốn sống thế này chứ? Nhìn thật đáng ghét --" Momoko Tao ngẩng đầu, cười lấy lòng Bạch Bằng Triển, không ngờ lại gặp khuôn mặt lạnh như băng.

Nhìn bóng lưng Liễu Tâm Tâm rời đi, ngực Bạch Bằng Triển có chút rung động muốn đuổi theo, ôm lấy thân hình yếu đuối của nàng. Nhưng hắn cố đè nén sự rung động. Vô tình bỏ qua Momoko Tao đứng bên, Bạch Bằng Triển tự quay người thu dọn dụng cụ chụp ảnh, liền bỏ đi. Bị đàn ông bỏ qua Momoko Tao vừa tức giận vừa quyến luyến nhìn Bạch Bằng Triển, thầm nghĩ: Cô ta tuyệt đối muốn chinh phục người đàn ông khó như vậy! Nhưng đầu tiên cô ta cần phải giải quyết một phiền phức...

Vì vậy cô bước nhanh về phía Liễu Tâm Tâm rời đi, đánh đòn phủ đầu ra oai với Liễu Tâm Tâm.

"Đứng lại!" Liễu Tâm Tâm đi được một quãng, nhưng lại bị gọi giật lại. Thì ra là Momoko Tao.

Thì ra là Momoko Tao.

"Xin hỏi tiểu thư có việc sao?" Hít sâu một hơi, Liễu Tâm Tâm đem nước mắt đang trực trào ra khỏi viền mắt nhịn xuống, tao nhã xoay người đối mặt với cô ta. Con nhỏ giặc lùn có tướng tiểu cách, mũi nhỏ, mắt nhỏ, miệng nhỏ, lòng dạ hẹp hòi, keo kiệt! Nàng lén mắng trong lòng, quyết định đối mặt với tình địch đáng ghét, tuyệt đối muốn duy trì khí chất của nàng.

"Cô không nên lại dây dưa với Bạch tiên sinh nữa!" Momoko Tao kiêu ngạo nói. Người phụ nữ này càng nhìn càng đáng ghét... Cô ta vĩnh viễn đều nhìn không hiểu, loại phụ nữ gầy teo, yếu ớt giống Liễu Tâm Tâm có cái gì là hay? Người đại diện của cô - Hiroshi Fujiki cũng mê mệt cái người phụ nữ tong teo bằng phẳng này, hết lần này tới lần khác còn xuất đầu lộ diện giúp nàng khiến cô nổi giận! Thực sự là càng nghĩ càng tức giận! Rất rõ ràng, Bạch Bằng Triển cũng rất để ý tới nàng...

Nghĩ vậy, lòng dạ Momoko Tao lại tràn đầy khó chịu!

"Dây dưa? Vì sao lại nói tôi dây dưa?" Liễu Tâm Tâm nổi giận, nhìn dáng vẻ bừng bừng của Momoko Tao, không rõ người phụ nữ này định nghĩa "dây dưa" là sao.

"Bạch tiên sinh đã nói với tôi, anh ấy thấy cô dù bị ghét, vẫn đau khổ quấn quít lấy anh ấy, muốn tôi nói với cô là không nên lại quấy rầy anh ấy!" Momoko Tao một hồi nói cực kỳ lưu loát lừa gạt người.

Liễu Tâm Tâm vừa nghe, sắc mặt lập tức trắng bệch. Bạch Bằng Triển thực sự nói như vậy sao? Anh thực sự ghét nàng như vậy sao? Lẽ nào thời gian ngọt ngào trước đây, một chút cũng không có khiến anh lưu luyến sao? Chuyện đến nước này, nàng còn có thể nói cái gì nữa? Nghĩ đến mới vừa rồi anh thân mật với Momoko Tao như vậy, ngực Liễu Tâm Tâm khó chịu giống như bị dao cắt...

"Còn nữa, so với tôi, cô là cái thá gì chứ?" Momoko Tao đem bộ ngực nở nang cực đại, kiêu ngạo mà chìa ra cho Liễu Tâm Tâm nhìn. Khi cô ta vừa mới bắt đầu sự nghiệp trong làng giải trí, chính là nhờ vào bộ ngực kinh người này mà không tránh khỏi được không ít nhà sản xuất ưu ái!

"Cô..." Nhìn dáng vẻ khoe khoang của Momoko Tao, ngực Liễu Tâm Tâm cảm thấy chán ghét nói không nên lời, một trận buồn nôn từ dạ dày bắt đầu trào lên. Kinh ngạc nhìn Momoko Tao, nàng đột nhiên không biết bản thân mình nên nói cái gì...

Nhưng vào lúc này, giọng nói của Đinh Tiểu Ưu từ phía sau truyền đến. "Tâm Tâm, nhỏ giặc lùn kia lại quấy rối cậu sao?" Côdĩ nhiên là dùng tiếng Trung hỏi.

"Dù sao đi nữa, cô nhớ kỹ lời nói của tôi đó!" Thấy Liễu Tâm Tâm có đồng bọn, Momoko Tao cũng không có ý định ở lâu, xoay người đi khỏi.
"Tâm Tâm. . . . . ." Đinh Tiểu Ưu chạy đến thở gấp. "Cậu không sao chứ?"

Liễu Tâm Tâm lắc đầu, "Không có việc gì. Nhưng hơi buồn nôn một chút."

Tập trung nhìn, cô mới phát hiện Đinh Tiểu Ưu đang cầm một cái chổi nhỏ. "Cậu cầm chổi làm cái vậy?" Liễu Tâm Tâm không giải thích được hỏi.

"Quét hồ ly tinh a!" Sau khi bình tâm, Đinh Tiểu Ưu hùng hổ trả lời. Tập tục của Trung Quốc không phải là cầm chổi cản hồ ly sao? Chổi trên tay cô tuy rằng hơi nhỏ một chút, nhưng chắc là tác dụng cũng như nhau. Thấy cô bạn thân như vậy, Liễu Tâm Tâm cảm động đến muốn rớt nước mắt... "Sao cậu khóc? !" Đinh Tiểu Ưu khẩn trương hô to, không lường được là nước mắt Liễu Tâm Tâm lại ồ ạt chảy vỡ đê...

Ảnh cũng đã chụp xong, thế nhưng còn phải chỉnh sửa và chọn lựa thêm, bởi vậy Momoko Tao cùng Hiroshi Fujiki lưu lại ở Đài Loan lâu hơn. Mấy ngày kế tiếp quả thực là chuỗi lộn xộn, Momoko Tao khiêu khích vô cùng rõ ràng mà lớn mật với Bạch Bằng Triển, còn kéo theo tâm tình kháng Nhật trong công ty trở nên cựcMời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : 419 Tình Một Đêm [21 ] Trang 17 - Truyện 18 | Đọc Truyện | Kênh Truyện http://m.khutaigame.com/truyen-18/717-419-tinh-mot-dem-21-page-17.html#ixzz2Zslm8TpB

kỳ nghiêm trọng.

"Ta nói Tâm Tâm a." Một nữ đồng sự A mở miệng."Thế nào cũng phải thị uy một cái chứ! Lẽ nào cứ nhìn nhỏ giặc lùn kia cướp đi người đàn ông của cô sao?"

"Việc này..." Là nàng có thể quyết định sao? Liễu Tâm Tâm nói như không nói, nữ đồng sự B cũng vội vàng mở miệng. "Nhất định nha! Cô xem nhỏ giặc lùn kia, thực sự là chẳng biết cảm thấy thẹn!" Huhu... Ta có một phần tư huyết thống giặc lùn... Liễu Tâm Tâm khóc thét trong lòng.

"Không chỉ có như vậy! Ngày hôm trước cô ta còn mặc y phục hở hang, khom lưng cực thấp ngay trước mặt Bạch tiên sinh... Đồ giặc lùn chẳng biết thẹn!" Huhu... Ta có một phần tư huyết thống giặc lùn... Liễu Tâm Tâm khóc ròng trong lòng.

"Xin đi, vậy đáng tính gì đâu?" Một gã nữ đồng sự hầu như là hổn hển kêu lên, "Ngày đó tôi còn thấy cô ả không mặc áo nịt ngực, thả rông bộ ngực trước Bạch tiên sinh! Ả giặc lùn thực sự bại đức --" Huhu... Ta có một phần tư huyết thống bại đức của giặc lùn... Liễu Tâm Tâm khóc thét trong lòng.

"Còn kinh khủng hơn nữa nhá! Tôi thấy ả mặc một chiếc áo ba-đờ-xuy, bên trong không mặc thêm cái gì, đi vào phòng Bạch tiên sinh! Ả giặc lùn phóng đãng--" Huhu... Ta có một phần tư huyết thống phóng đãng của giặc lùn... Liễu Tâm Tâm lại khóc thét trong lòng.

"Trách không được Nhật bản thịnh hành phim cấp 3 như vậy, thực sự là ả giặc lùn hạ lưu!" Huhu... Ta có một phần tư huyết thống hạ lưu của giặc lùn... Liễu Tâm Tâm càng không ngừng ở trong lòng khóc thét.

"Này cô ả đi vào thật lâu sao?" Đang hừng hực thì có người nhớ tới trọng điểm, vội vàng mở miệng. Nghe thấy vấn đề này, đột nhiên cả phòng im lặng. Đối mặt với ả giặc lùn tích cực như thế, vậy "trinh tiết" của Bạch tiên sinh còn có thể bảo toàn được không? Yên lặng không bao lâu, một câu long trời lở đất nói ra đã đánh vỡ sự im lặng, "Tôi thấy bộ ngực đó là giả quá!"

"Cái kia chắc chắn là làm thật sao? Giả như vậy."

"Phải không? Chắc chắn là mất không ít tiền!"

"Xem ra cũng hoàn hảo nha. Làm được như vậy..."

"Kỹ thuật chỉnh hình của Nhật bản đại khái cũng chỉ tầm thường thôi ha!" Một người cười nhạo tung tin.

"Chỉ sợ là cô không chịu bỏ đống tiền lớn như vậy đi làm!"

"Chắc chắn... bạn tôi a..." Trong nháy mắt, tiêu điểm chuyển đến vấn đề mà phụ nữ quan tâm. Đinh Tiểu Ưu vừa vào phòng làm việc của Liễu Tâm Tâm, thấy dáng vẻ khổ sở của Liễu Tâm Tâm, đang bị cả quân đoàn phụ nữ mồm năm miệng mười bao vây xung quanh. Thật là đứa trẻ đáng thương...

Tục ngữ nói, vô tam phải không lễ. Lời lẽ chí lý của cổ nhân quả nhiên là không sai. Ba bảy bà tám vừa cất bước đi khỏi, lập tức vừa có một bó hoa tươi long trọng đặt tới. Liễu Tâm Tâm yết ớt trợn mắt, thấy trước mắt là Hiroshi Fujiki đang cầm hoa, ngực như thể có quỷ rống -- Thượng đế ơi! Chúa Giê-xu ơi! Thích ca mâu ni ơi! Nàng đã làm sai điều gì chứ? Vì sao muốn liên tục chà đạp nàng như vậy? Một đống giặc lùn tới thảo phạt vừa cất bước đi khỏi, bây giờ lại đã có một con heo giặc lùn tràn đầy tự tin đến nữa... Hôm nay nàng đã quên nhìn hoàng lịch, chẳng lẽ hôm nay chính là Kim tinh đụng Thổ tinh, Thổ tinh lại đụng đến Tuệ tinh sao?

Còn chưa kịp đợi được Liễu Tâm Tâm mở miệng, Đinh Tiểu Ưu đã giống gà mái bảo vệ gà con, đứng phía trước Liễu Tâm Tâm.

"Hôm nay Tâm Tâm rất mệt, không thể theo hầu trò chơi ái tình của Hiroshi tiên sinh đâu." Đinh Tiểu Ưu thao thao bất tuyệt lưu loát bằng tiếng Anh. Tên giặc lùn thối đó không hiểu tiếng Trung, cô lại không biết tiếng Nhật, không thể làm gì khác hơn là tạm thời dùng sở trường thứ hai của cô -- tiếng Anh.

Hiroshi Fujiki nhìn thấy khuôn mặt mới lạ của Đinh Tiểu Ưu -- phụ nữ Đài Loan thật đặc biệt, có ưu nhã xuất chúng giống Liễu Tâm Tâm, cũng có phụ nữ tinh tế nhỏ nhắn xinh xắn giống gà mái trước mắt. Thật tốt để chơi đùa... người phụ nữ Đài Loan khả ái này thật giống một bé con xinh xẻo...

"Anh nghe không hiểu tiếng Anh sao?" Đinh Tiểu Ưu thấy Hiroshi Fujiki nhất thời tràn ngập ánh mắt nghiền ngẫm một mực quan sát trên người cô, cơn tức không nhịn được dâng trào trong ngực.

"Tên giặc lùn thối!" Những lời này cô dùng tiếng Trung để mắng. Không hiểu tiếng Anh còn dám ra đây đần độn? Đồ tồi tệ đáng ghét! Chính là hắn làm hại bạn tốt của cô thương tâm như thế... Nhật bản không có phụ nữ để theo đuổi sao? Động dục phải đến Đài Loan này, làm cho Bạch Bằng Triển ngờ vực Tâm Tâm vô căn cứ, một đôi tình nhân như thế mà hiểu nhầm nhau chia tay mỗi người đi một ngả. Nữ minh tinh của mình không thèm quản, cấp trên lại mùa xuân trăm hoa đua nở, sông xuân nước biếc lộng gió, khiến công ty bọn họ thành đại bản doanh kháng Nhật! Thực sự là tức chết người đi được! Khó có thể thấy được Đinh Tiểu Ưu không khống chế được như thế này, cô càng nghĩ càng bực mình, nhịn không được lại muốn mở miệng mắng người.

Lúc này tiếng nói yếu ớt của Liễu Tâm Tâm hữu khí vô lực từ phía sau truyền đến, "Tiểu Ưu, để mình nói chuyện cùng tiên sinh Fujiki là được rồi."

"Được rồi." Đinh Tiểu Ưu không cam lòng đáp lại, nhưng vừa đứng bên cạnh vừa lo lắng để bọn họ ở cùng một chỗ.

"Liễu tiểu thư, hôm nay thoạt nhìn tinh thần cô không được tốt?" Thấy mỹ nhân thần tình uể oải, Hiroshi Fujiki mở miệng.

"Cảm tạ Fujiki tiên sinh đã quan tâm." Liễu Tâm Tâm mạnh mẽ lấy lại tinh thần, quyết định trước tiên giải quyết xong chuyện Hiroshi Fujiki ái mộ đã. "Chỉ là thân thể tôi không được thoải mái thôi."

"Như vậy tôi đi trước nhé, để Liễu tiểu thư nghỉ ngơi cho tốt đi!" Hiroshi Fujiki tiện thể nói.

"Không sao. Đúng lúc Fujiki tiên sinh ở đây, có thể thuận tiện nói với ngài một chút, tôi nghĩ Fujiki tiên sinh đừng đưa hoa cho tôi nữa." Liễu Tâm Tâm khách khí đưa ra yêu cầu, nhưng trong giọng nói là sự quyết đoán không cho ngờ vực.

"Xem ra là tôi không chiếm được trái tim của Liễu tiểu thư rồi?" Fujiki hỏi thẳng, như thể sức quyến rũ của mình chưa đủ.

"Fujiki tiên sinh rất tốt, thế nhưng lòng tôi đã có người." Liễu Tâm Tâm vừa cười vừa nói. Thời khắc này, cuối cùng nàng cũng rõ ràng, phong hoa tuyết nguyệt chỉ là tư tưởng, phải có được sự rung động của hai người, còn có động tâm mãnh liệt nữa... tựa như Bạch Bằng Triển khiến nàng rung động vậy.

"Là nhiếp ảnh gia Bạch sao?" Hiroshi Fujiki có ấn tượng với Bạch Bằng Triển rất sâu sắc, dĩ nhiên, đàn ông khí thế như vậy, rất khó tin hắn chỉ là một nhiếp ảnh gia. Hắn tin Bạch Bằng Triển hẳn là có mục tiêu xa hơn, cũng cho rằng hắn có thể đem đến cho Liễu Tâm Tâm hạnh phúc mỹ lệ. Trên mặt Liễu Tâm Tâm mang theo hạnh phúc, mỉm cười gật đầu.

"Vậy... trong thời gian ngắn tôi sẽ nhất đưa Momoko Tao mang về Nhật bản." Thuận tiện đem người phụ nữ không ra hồn này về. Vì một thời làm nhân tình mà được đưa lên làm minh tinh như thế, cũng là nỗi sỉ nhục cho Nhật Bản và người đại diện như hắn.

"Trong khoảng thời gian này đã mang đến cho Liễu tiểu thư nhiều phiền phức."

"Phải nói là Fujiki tiên sinh cũng giúp tôi rất nhiều." Liễu Tâm Tâm cảm tạ sự xuất hiện của Hiroshi Fujiki, đã khiến nàng rõ ràng sự bất an của mình từ trước đến nay có bao nhiêu ngu xuẩn.

"Như vậy... Bó hoa này không thể tặng cho Liễu tiểu thư nữa sao?" Hiroshi Fujiki nhất thời hỏi.

"Đúng vậy. Ngại quá." Liễu Tâm Tâm mỉm cười gật đầu.

"Không sao, tôi mượn hoa hiến phật vậy." Hiroshi Fujiki nháy mắt với Liễu Tâm Tâm mấy cái.

Đinh Tiểu Ưu ở bên cạnh nghe không hiểu tiếng Nhật, khẩn trương như vậy lại cho rằng Liễu Tâm Tâm bất bình, xua đuổi tên giặc lùn bám dính người Hiroshi, đang muốn lên tiếng cản người thì --

"Ô!"

Nàng bị hôn! Tất cả phát sinh quá nhanh, không kịp phản ứng, để gã đàn ông ngang ngược đòi lấy ngọt ngào trong miệng cô...

Cuối cùng, không khí tươi mới lại quay lại buồng phổi, cô đón lấy bó hoa tươi được nhét vào trong lòng, bên tai là Hiroshi Fujiki đang ngang ngược tuyên bố --

"Bé con mê người, đây là lễ vật gặp mặt. Lần sau gặp lại, em sẽ là người của ta!" Tiếng Anh lưu loát, không mang theo ngữ điệu đặc trưng của người Nhật Bản, Hiroshi Fujiki nói xong liền xoay người rời đi, vừa ra đến trước cửa còn dùng ánh mắt sáng quắc liếc mắt nhìn Đinh Tiểu Ưu.

Đinh Tiểu Ưu hoàn toàn ngây dại.

"Oa -- đàn ông nhã nhặn như vậy thì ra cũng là một mẫu người hung hãn!" Liễu Tâm Tâm cũng nhìn đến ngây người, một lúc lâu sau mới nhàn nhạt lên tiếng. Hóa ra nàng cũng không phải đối tượng hắn cực kỳ mong muốn, không thì đã sớm bị khiêng trở về Nhật Bản rồi...

Phù phù, Tiểu Ưu này dễ bị nguy hiểm lắm! Liễu Tâm Tâm vừa lên tiếng, cũng đem ba hồn chín vía Đinh Tiểu Ưu gọi trở về.

"Cho ta muối!" Cô phóng thanh kêu to. Liễu Tâm Tâm biểu thị công ty không có muối ăn, Đinh Tiểu Ưu không thể làm gì khác hơn là hổn hển lấy ra một nắm đường thay thế.

"Tên giặc lùn thối tha, quỷ Nhật Bản đáng chém nghìn đao, hỗn trướng bốn chân --" Đinh Tiểu Ưu vừa ra sức mà ném đường cát ra cửa, vừa bốc hỏa ngùn ngụt dùng tiếng Trung - Đài ngữ hỗn tạp mắng.

Liễu Tâm Tâm trộm nghĩ, ồ, nàng có nên nói cho Tiểu Ưu hay không, tung muối đuổi vận rủi là tập tục của người Nhật mà...