Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Chương 7: Tây phương cung đình. Đẩy ngã thị vệ trưởng (7)



Quốc vương bệ hạ Alexander đệ tam của Vương quốc Kosse được công nhận là một người tốt, ông làm Thái tử ba mươi mấy năm, nhân sinh ba mươi năm trước luôn luôn sống phóng túng, du hí nhân gian. Ba mươi lăm tuổi kế thừa vương vị, tính toán đâu ra đấy, chỉ gánh chịu hai năm trọng trách, liền đem một đống quốc chính phiền não ném cho nữ nhi lúc đó còn chỉ có mười bốn tuổi, tiếp tục làm người phú quý rảnh rỗi.

Có thể nói, cả đời này ông xuôi gió xuôi nước, cơ hồ chưa bao giờ phát sầu vì chuyên gì, duy nhất không yên lòng, đại khái chỉ có hôn sự của nữ nhi.

Cho nên lúc bệnh nặng, mê mê trầm trầm còn lôi kéo tay nữ nhi: "Lily, bảo bối của ta... Con nhất định phải tìm hôn phu tốt, như vậy... như vậy ta chết cũng có thể nhắm mắt."

Ông liên miên lải nhải, đều là tâm trân trọng của một từ phụ, Margaret ngồi ở bên giường, cúi đầu, dù phụ thân nói gì cũng yên lặng vuốt cằm. Antony cùng đám thị vệ đều canh ở ngoài cửa, các thái y rối ren thương thảo, người người trên mặt đều sốt ruột.

Antony nhìn nhìn Arthur bên cạnh trầm mặc không nói, không khỏi than thầm một tiếng, bệ hạ thành dạng này, hôn sự của công chúa xem ra là không thể mặc kệ. Làm người thừa kế vương vị thứ nhất của vương quốc khổng lồ này, phụ thân qua đời sẽ lên ngôi thành nữ vương, hôn sự của Margaret nàng như trước không thể tự chủ.

Nàng dù sao còn rất trẻ, một trượng phu mạnh mẽ hữu lực, sẽ trợ giúp nàng sau khi kế vị thu nạp nhân tâm. Thân phận chưa kết hôn cũng sẽ khiến các lĩnh chủ xem nhẹ nàng, mà mỗi một quý tộc đều biết, sinh ra người thừa kế khỏe mạnh chính là việc quan trọng nhất.

Đủ loại lý do khiến nàng không thể không mau chóng lo lắng chọn hôn phu, quốc vương đang bệnh nặng vẫn còn nhớ thương chuyện này, cũng là bởi ở đây phía sau cha con họ, đường đệ của quốc vương đang như hổ rình mồi, nếu như sau khi Margaret kế vị có hơi chút yếu thế, nói không chừng sẽ bị tước vương vị.

Chuyện này đối với người có tình xem ra là không có biện pháp trở thành thân thuộc, Antony không khỏi tiếc nuối nghĩ, nếu quốc vương bệ hạ có thể sống lâu vài năm, hai người bọn họ nói không chừng còn có khả năng, ai ngờ bệ hạ hội đột phát bệnh nặng. Kết quả chẩn đoán đã đưa ra, nếu bệ hạ có thể sống qua mấy ngày nay, còn có hi vọng khang phục, nếu không được, Vương quốc Kosse phải đổi chủ quân mới.

Lúc này đêm khuya, quốc vương thật vất vả đã ngủ, Margaret mới mặt mũi mệt mỏi từ trong phòng ngủ đi ra.

"Điện hạ." Arthur vội vàng đi tới, thiếu nữ ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch khiến lòng Arthur co rút đau đớn, hắn muốn nói mấy cấu, môi mỏng mấp máy, lại cái gì cũng nói không nên lời.

đã bao nhiêu năm, hắn không nhìn thấy nàng có vẻ mặt yếu ớt như vậy. Trong trí nhớ của Arthur, công chúa điện hạ luôn kiêu ngạo mà kiên cường. Chỉ có duy nhất một lần, Arthur còn nhớ rõ, khi đó vương hậu bệ hạ vừa mới vì bệnh qua đời, quốc vương bệ hạ cả ngày lấy lệ rửa mặt, còn tiểu công chúa chỉ có chín tuổi lại như người lớn vỗ bả vai phụ thân, khuyên giải an ủi ông phấn chấn lên. Mọi người đều nói, tiểu công chúa thật sự là đứa nhỏ kiên cường a.

Nhưng Arthur biết là không đúng thế, ngày qua ngày trông giữ tiểu công chúa, đêm khuya không người trong đình viện, nghe thấy tiểu công chúa khóc nức nở. Khi đó Arthur đã nghĩ, hắn nhất định phải bảo hộ nàng, chuyện gì cũng có thể làm vì nàng, chỉ cần nàng không khóc nữa.

Nhưng việc thế gian này, đâu phải làm là có thể thành công, làm người ta thương tâm muốn chết nhất, cố tình chính là chuyện vĩnh viễn không làm được này.

Cho nên Arthur chỉ có thể nhìn thiếu nữ thất thểu trở về phòng, cho dù đang ngủ, hai hàng lông mày xinh đẹp tuyệt trần cũng nhăn lại. hắn vươn tay, muốn xoa nếp nhăn giữa hai mi thiếu nữ, nửa đường lại dừng lại.

Arthur biết, công chúa điện hạ phải thành hôn. không lâu sau, sẽ có một nam nhân xứng đôi với nàng, đến bảo hộ nàng, mà cái gọi là chí nguyện to lớn của hắn, bất quá là cũng một vọng tưởng của người đê tiện. Kỳ quái là, trong lòng hắn lại không có một tia bi thương. Bởi vì hắn luôn biết, công chúa của hắn tôn quý, xinh đẹp, đáng giá hoàng kim bảo quan, đáng giá lương duyên mỹ cảnh, đáng giá hết thảy tốt nhất trên thế gian này. Cho nên hắn nguyện ý nhẫn nại canh gác, khi công chúa cần hắn sẽ dâng lên mọi thứ, lại mỉm cười nhìn nàng chôn vào trong ngực một người nam nhân khác.

Nhưng mà vì sao, hắn lại cảm thấy ngực rầu rĩ phát đau.

#

Trong Hạ cung bỗng chốc tiếng động lớn nháo lên.

Các quý tộc còn lưu lại vương đô nghe nói quốc vương bệnh nặng, đều ào ào chạy tới tòa thành này. Ngay lúc quốc vương hôn trầm, trong cung lại liên tiếp tổ chức vài vũ hội, nhắn gửi ra tin tức rõ ràng mười phần -- công chúa điện hạ phải xác định hôn phu.

Như mặt hồ bị ném vào một khối đá, trong Hạ cung quý tộc tụ tập càng ngày càng nhiều, trong thư phòng công chúa điện hạ, mỗi ngày ra ra vào vào trừ quan sự vụ và bác sĩ, còn có các loại lĩnh chủ mang theo con trai bọn họ hoặc cao hoặc thấp, hoặc béo hoặc gầy.

Trong không khí cuồng nhiệt không thể tưởng tượng như vậy, Margaret chỉ cảm thấy vừa buồn cười lại thật đáng buồn, nàng nghĩ, nếu mình mở miệng, chỉ sợ này đám lão gia coi mình là thịt béo này đều hận không thể kéo quần con mình xuống, để nữ vương bệ hạ tương lai nhìn xem hắn có bao nhiêu khả năng.

Nàng chưa bao giờ nhận thức thanh tỉnh như thế, bản thân mình là một thương phẩm giá trị cao. Nhưng nàng không thể cự tuyệt, cũng không thể vì thế trách cứ phụ thân thúc giục nàng thành hôn. Bởi vì thế giới chính là như thế, nếu không đủ cường đại, thậm chí có thể tự nhiên biểu hiện buồn vui đều là hy vọng xa vời.

Nàng yêu Arthur, có lẽ là vì nam nhân này ở trước mặt nàng hoàn toàn không cần che giấu. Đem kiêu hoành, xấu xí, thậm chí là một mặt yếu ớt bày ở trước mặt hắn, mà dù nàng thế nào, Arthur đều sẽkhông rời khỏi nàng.

Nhưng không lâu sau, nàng cũng không thể để nam nhân kia thủ hộ mình.

Trong lòng dâng lên kiên quyết như rượu mạnh nhất, nàng đứng lên, bắt lấy tay Arthur, trong ánh mắt kinh ngạc của đám quan sự vụ mang theo hắn một đường chạy vội về phòng ngủ.

"Arthur", thiếu nữ ngẩng ngẩng đầu lên, giống như một con thiên nga kiêu ngạo, "Mệnh lệnh gì của ta ngươi đều sẽ không làm trái, phải không?"

Arthur còn đang kinh dị, nhưng hắn cơ hồ theo bản năng trả lời: "Đúng vậy."

"Tốt lắm", nàng nở nụ cười, ở trước mắt nam nhân cởi cúc áo trên ngực ra, "Vậy ta lệnh cho ngươi, làm tình cùng ta."